Văn hoá đời sống

Mùa xuân nhớ hoa ngọc trâm và nhà thơ Xuân Diệu

04:18 | 13/10/2015

7.jpgNgữ Lực

Văn hóa Việt Đức: Nhớ mùa hè năm 1976, khi ấy chúng tôi là cán sự đoàn thanh niên đang học lớp đào tạo bí thư – phó bí thư và lớp Tổng đội phụ trách thiếu nhi của Thành đoàn Hà Nội. Chúng tôi đã được Thành đoàn cho tham quan và nghỉ mát ở khu du lịch Tam Đảo thuộc tỉnh Vĩnh Phúc. Tại đây, chúng tôi được gặp nhà thơ Huy Cận và nhà thơ Xuân Diệu, tôi rủ mấy bạn đến thăm và mời hai nhà thơ đến dãy nhà nghỉ của chúng tôi để nói chuyện thơ. Lúc mới gặp chúng tôi chào hai nhà thơ là “chú”, hai nhà thơ cười: “Chúng tôi là nhà thơ, không có tuổi, đừng gọi bằng chú nghe già lắm, ví như Đại thi hào Nguyễn Du đến nay có ai gọi là ông Nguyễn Du hoặc cụ Nguyễn Du đâu mà gọi chung là nhà thơ Nguyễn Du”.

                                            3.jpg

Trong buổi giao lưu, hai nhà thơ kể về tuổi trẻ, tình yêu của mình và kinh nghiệm làm thơ. Ở Hà Nội, hai nhà thơ ở chung trong một ngôi nhà hai tầng có kiến trúc cổ của Pháp, nhà thơ Xuân Diệu ở tầng hai, nhà thơ Huy cận ở tầng một nằm trên một con phố thời ấy có tên là Cột Cờ. Hai ông giới thiệu địa chỉ nhà mình bằng câu thơ thế này:

Nhà tôi hai bốn Cột Cờ

Ai thích thì đến ai lờ thì thôi.

Sau một thời gian phố này được đổi tên là Điện Biên Phủ, thì hai nhà lại điều chỉnh tên phố trong câu thơ:

Nhà tôi hai bốn Điện Biên

Ai thân thì tới thấy phiền thì thôi.

Nghe vậy bọn con gái chúng tôi đấm lưng nhau cười ngất ngưởng thích thú. Bọn con trai thì vỗ đùi đen đét cười khoái trá. Không khí gần gũi và ấm cúng của hai nhà thơ với lớp trẻ thời ấy  mang lại đã là buổi giao lưu kỷ niệm khó quên trên Tam Đảo.

Mùa xuân về dẫn dắt những tia nắng ấm len lỏi khắp dương thế, chiếu soi ánh xuân qua các rặng cây sưởi ấm nhánh cây, ngọn cỏ. Màn chiều rơi xuống lại chuyển tải khí lạnh về đêm buông những hơi sương thẫm đẫm hoa lá cành và cũng là thời điểm hoa ngọc trâm nhú nụ trổ bông khoe sắc với trần gian.

                                        5.jpg

                                2.jpg

                                  4.jpg

Hình dáng đài hoa ngọc trâm giống hoa thủy tiên, nhưng bông thủy tiên nhỏ như miệng tách trà, cánh hoa trắng ngà. Bông hoa ngọc trâm nở rộng bằng miệng bát ăn cơm, thân cao từ ba đến năm tấc. Ngọc trâm sở hữu một màu trắng trong đến nuột nà, tỏa hương thơm thanh nhẹ, điệu đà kiêu sa. Hoa ngọc trâm được người Hà Nội rất ưa chuộng, nhà nào không có vườn thì trồng chậu, nếu ai có vườn thì trồng thành luống. Có lẽ không nghệ sĩ nào ở Hà Nội lại không có ít nhất một chậu hoa này để mỗi mùa xuân về lại ngắm hoa thưởng hương. Tưởng chừng thiếu hoa ngọc trâm thì cái tết chưa thật chọn vẹn ý nghĩa. Nhà thơ Xuân Diệu khi mái tóc còn xanh đã bày tỏ tình yêu của mình với hoa ngọc trâm bằng một bài thơ với những vần tứ rất hay làm say mê nhiều thế hệ yêu thơ.

                               6.jpg

                               1.jpg

Anh tặng cho em hoa ngọc trâm
Hoa như ánh sáng ngọc như mầm
Như cài trên tóc hoa trâm ngọc
Anh tặng cho em hoa ngọc trâm.

Lá biếc đơn sơ, cánh nuột nà,
Rung rinh trên tóc một cành hoa.
Một cành chụm nở hoa hai đoá
Ôi cái đêm đầu hợp giữa ta.

Hoa giúp cho anh tỏ mối tình
Vì ta hoa đã nở năm cành...
Dịu dàng canh một trăng soi bóng
Tha thiết canh năm nguyệt trở mình.

Từ ấy anh yêu hoa ngọc trâm
Những khi hoa vắng vẫn mong thầm
Mỗi mùa hoa nở trong như tuyết
Anh lại tìm thăm hoa ngọc trâm.

                                             Hình: Sưu tầm


© Bản quyền thuộc về người quản trị website này. Nếu phát lại tin bài. Xin ghi rõ nguồn vanhoavietduc.com - Email: vanhoavietduc@gmail.com
Thiết kế: Nguyễn Vũ Quân
Số truy cập: